Quả bóng và bức tường

(Một bản dịch của Linh từ Reddit)

r/AskWomen:

Các cô gái:

Những điều gì bọn con trai hay làm cùng nhau mà các bạn không thể hiểu được và còn ghét nữa?

u/thumper5:

Rất nhiều chàng trai tôi biết có vẻ thích cái việc cư xử thô bỉ với nhau. Tôi thật chẳng thể hiểu nổi. Họ cứ luôn lấy việc trêu chọc quá trớn hay làm khó ai đó ra mà đùa, có gì vui đâu nhỉ. Tôi sẽ cắt đứt ngay lập tức với một người bạn nếu họ lôi tôi ra để chế nhạo trước chốn đông người (mà kể cả lúc riêng tư luôn) theo cách mà tôi thấy mấy thằng bạn tôi nói chuyện với nhau hay kể về nhau thường xuyên.

Tôi nghĩ thực tế đó cũng là một vấn đề lớn với tình cũ của tôi. Anh ta như vậy với lũ bạn và đánh đồng tôi theo kiểu ấy luôn, và tôi không hề thích chuyện này tí nào cả.

u/Gizortnik:

Tôi sẽ giải thích hai việc cùng lúc nhé. Đầu tiên tôi sẽ lý giải tại sao mọi thứ lại diễn ra như vậy.
Vì tính chất nghề nghiệp nên tôi cực kỳ có kinh nghiệm sinh tồn trong hàng tá các hội toàn đực rựa với nhau, và tôi có thể nói cái việc đi trêu đùa dạo nó không hề có ý làm tổn thương người khác. Đơn giản là người đi đùa thì thấy hài hước, còn người bị lôi ra đùa thì cũng sẵn sàng chấp nhận điểm yếu của mình thôi.

Đó là một kiểu kết nối giữa những người đã thiết lập ranh giới với nhau và thoải mái chơi cùng nhau luôn rồi.
Ví dụ nhé.
Có một nhóm mấy cậu chàng ngồi chơi bài với nhau quanh bàn. B là một anh hói, F thì béo, và U thì xấu trai. 
–
Cảnh báo ngôn ngữ được đưa ra để phù hợp với quy định của sub này. 
–
Một cuộc đối thoại có thể diễn ra như này:
F: “3 phỏm rồi, mấy thằng kia. Bố mày thắng rồi!”
U: “Đcm”
B: (nói đùa) “Khai ra đi, mày giấu mấy quân bài phụ ở đâu thế F.”
F: “Tao éo có. Tao đọc được bài thằng B nhờ ánh sáng phản chiếu từ cái đầu bóng loáng của nó. ”
B & U: cười ầm ầm
B: “Mày còn được lợi ở chỗ là nhờ nó mày có thể không cần nhìn trực tiếp vào cái mặt Medusa của thằng kia rồi hóa đá cmnl.”
U & F: cười ầm ầm
U: “Ờ đúng, đm, tao với thằng B éo bao giờ phải lo việc bọn con gái vừa chạy vừa hét ầm lên khi bọn tao nói xin chào. Tao cho bọn nó hóa đá hết cả lũ. Và khi bọn nó thấy thằng F thì rơi cmn vào giếng trọng lực của thằng này luôn.”
B: cười ầm ầm
F: “Bọn mày đang nói mỉa bố mày béo đấy à? … ÉOOOOO! Sao không ai nói với mình như vậy? Làm thế nào để mình biết được đây’?!!”
B: “Thằng chó này! Mày chỉ cần nhìn vào đỉnh đầu tao là được rồi!”
B, F, U: cười ầm ầm

Được rồi, đó là cuộc đối thoại điển hình và tương đối nhẹ nhàng rồi đấy, từ thực tế tôi chứng kiến.
Hãy để tôi giải thích chuyện gì xảy ra nhé. 

Mỗi người đều tự tạo cho mình một bức tường cảm xúc để bảo vệ bản thân khỏi những sự ác ý hay thù hằn. Nó thay đổi đa dạng cả chiều cao lẫn chiều sâu. Tuy nhiên, các bức tường đó là vô hình. 

Tôi sẽ làm một phép so sánh ở đây. Giả thiết là bạn đang ở trên một cánh đồng và trước mặt bạn là một bức tường vô hình. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó sẽ chặn bạn lại nếu bạn muốn đi qua. Nếu bạn muốn biết nó ở đâu mà không cần di chuyển, bạn có thể ném cái gì đó vào nó, một quả bóng cao su chẳng hạn. Khi nó đập trở lại thì đó chính là vị trí của bức tường. Nếu bức tường ở gần, quả bóng sẽ bật lại sớm hơn. Còn bạn muốn phá tường thì bạn phải có trong tay thứ cứng hơn, ví dụ là một viên gạch đi. Bức tường sụp xuống, và quả bóng sẽ không bao giờ trở lại nữa. 

Mấy trò đùa nhảm chính là cách mà mỗi người đàn ông ném quả bóng để xem xét các bức tường của người kia. Việc đó là có chủ đích, nhưng nó cũng nói lên rất nhiều điều về mối quan hệ, và cách mỗi người thực hiện ra sao. Lấy ai đó ra làm trò đùa nghĩa là ném một quả bóng cao su màu đỏ vào tường cảm xúc của họ. Mỗi cú nảy bóng nói lên rằng “Tôi biết bức tường của cậu ở đâu, và tôi tôn trọng ranh giới của cậu.” Nó cũng có nghĩa là, “Tôi sẽ không ném gạch vào đó và làm cậu bị tổn thương.” Nó tạo ra một liên kết bằng cách thiết lập nên giới hạn của mọi người và tôn trọng họ.

Nếu U trêu đùa về chuyện béo và F đáp lại: “Được rồi mấy thằng, thế đủ rồi.” Tức là quả bóng bị bật lại ngay lập tức. Ranh giới của F vừa thay đổi xa hơn (do đó cũng tăng tính bảo vệ hơn trước kia). Không quá đáng lo, nhưng có gì đó đã khác. Có thể F cần một sự đảm bảo lần nữa sau này, nhưng đồng thời hiện giờ U đã hiểu không được ném quả bóng quá mạnh vào F, nếu không quả bóng sẽ bật ngược và nện vào mặt cậu ta. Một ranh giới mới đã được thiết lập, và tất cả các bên phải công nhận và tôn trọng điều đó.

 Nếu U cố tình làm tổn thương F, cậu ta phải nói mấy câu kiểu như “Ít nhất tao đ** phải một thằng béo phị thích gian lận”. Và rồi F sẽ phản ứng lại: “Cái đ** gì thế, thằng kia?” Trong trường hợp này, U đã ném về phía F một viên gạch, mà gạch thì không thể nảy. Hành động này rất rõ ràng, chủ tâm làm tổn thương người kia, và mối quan hệ bị phá vỡ, nhưng may thay bức tường vẫn còn nguyên. Bây giờ, cái gì đó có thể cần phải được điều chỉnh giữa hai người vì dễ thấy là U không hề tôn trọng ranh giới của F. 

Nhưng nếu F đáp lại rằng “Ừ đúng…” thì đó là một vấn đề hoàn toàn khác. Điều đó có nghĩa là quả bóng đã không trở lại bởi vì bức tường không còn nữa. Ai đó đã phá vỡ bức tường của F và cậu ấy đã để lộ tất cả sự tàn ác mà thế giới này gây ra. Thật tệ, và bạn bè của cậu ấy sẽ nhận thấy có ai đó đã làm cậu tổn thương. Nếu họ là bạn tốt, hoặc là họ sẽ dừng lại và không ném bất cứ cái gì chặn đường khi cậu ấy đang dựng lại bức tường, hoặc là họ sẽ chung tay cùng cậu ấy.
Cá nhân tôi cũng từng trải qua một cuộc đối thoại dài đầy cảm xúc với những người đàn ông khác như vậy và chúng kết thúc bằng mấy trò đùa, mấy câu hài hước và mấy lời châm biếm vô hại. Lý do là bởi kể cả khi bạn giúp F dựng tường lại thì nó vẫn cứ vô hình. Bạn vẫn phải ném bóng ra để chắc chắn rằng bức tường có thể chặn nó lại. Một bức tường không thể đủ chắc nếu nó có thể bị phá vỡ chỉ bởi quả bóng cao su. 

Phụ nữ có như thế không, câu trả lời là không hẳn. Có một vài cô thì áp dụng lý thuyết trên vẫn đúng, và rơi vào các trường hợp tương tự thì nó rõ ràng luôn. Nhưng có những cô không thoải mái với việc thử thách giới hạn như vậy thì đừng nên đùa. Cách dễ nhất để nhận ra các bạn đã vượt ranh giới là quả bóng đập vào đầu cô ấy và bây giờ cô ấy bị tổn thương bởi một câu trêu chọc. Và bạn cảm thấy mình như thằng khốn vì hóa ra cô ấy chẳng có bức tường cảm xúc vô hình nào cả. Tệ hơn, nếu cô ấy là bạn gái của thằng bạn bạn, thì xác định là tường của bạn chuẩn bị bị đáp gạch nhé. Viên gạch đó sẽ đính kèm một ghi chú nho nhỏ, rằng “Đừng làm thế lần nữa, nếu không lần sau sẽ là nguyên một tảng đá đấy.”

u/beepoobobeep:

Không, cậu đang lấy câu “chỉ đùa thôi” ra ngụy biện cho mấy trò chứng tỏ đàn ông nhảm nhí và ngu ngốc. Đó là lý do tại sao cậu không bao giờ tâm sự về tâm trạng và các vấn đề của mình với mấy “thằng bạn”, mà chỉ trút hết lên đầu tôi và những người phụ nữ khác trong đời mình.

u/thumper5:

Bây giờ, có những chàng trai thích ném gạch, và những chàng trai không đủ chín chắn trong cảm xúc để hiểu rằng hành động ném gạch vào bạn thực sự không đáng cho một mối quan hệ. Việc này sẽ xảy ra khi những người này không chú ý đến các hành vi bình thường trong xã hội, hoặc cậu ta quá cứng đầu đến nỗi phớt lờ chúng để rồi trở thành một thằng đểu. Thậm chí đó cũng có thể là giới hạn được ước lượng trước cho cái bức tường lung lay chẳng ra thể thống gì của cậu ta. Như này: “Nhìn tao đi! Tao ném gạch đấy! Đừng có vứt gì về phía tao, nếu không tao sẽ điên lên và ném viên gạch to hơn cơ, nhớ đấy!”

Trong trường hợp này, cậu ta cần được giúp đỡ xây dựng lại bức tường của mình. Nhưng việc này mất rất nhiều công sức. Nếu cậu ta không để cho bạn mình hỗ trợ, hoặc cứ đáp trả lại những ai ném gạch về phía mình, cậu sẽ phải tìm những người bạn mới. Tôi chắc chắn có thể hiểu sự thất vọng của một người phụ nữ cố gắng giúp một thằng cha liên tục xây lại bức tường và rồi hắn lại làm nó đổ nát và chẳng thể sửa sang nổi nữa. 

Tuy nhiên, tôi phải nói thế này, rằng nếu bạn nghĩ các anh chàng tìm đến bạn với hàng đống rắc rối về cảm xúc bởi vì họ ném những quả bóng cao su đùa cợt về phía nhau (nhiều hơn là gạch), thì đó thực sự không phải trọng tâm vấn đề đâu. 
Tôi từng nói chuyện với nhiều người đàn ông, có người bị găm viên đạn 9mm vào miệng, có người bị cưỡng hiếp tập thể, có người mất vợ, bạn bè, những đứa con và mất cả thần trí. Nhưng họ không bao giờ nói câu “Tôi cần về nhà để tâm sự với vợ/bạn gái/mẹ tôi về chuyện này.” Rất nhiều người trong số họ đã không, sẽ không và mãi mãi không bao giờ nói với những người bạn tình lãng mạn hay những người phụ nữ trong gia đình về những gánh nặng mà họ mang, họ không muốn trút muộn phiền lên những người mà họ yêu quý.

Việc đó chẳng khác gì đi đến chỗ một người phụ nữ chẳng hề có bức tường cảm xúc lớn nào, và đổ nguyên một xe tải gạch xuống đầu cô ấy. Làm sao họ làm như vậy được? Bạn thậm chí còn chẳng có bức tường để tự bảo vệ mình! Vậy nên, với tư cách một thằng bạn, họ tìm đến tôi và nói với tôi rằng, “Đúng vậy, tao chỉ… tao sẽ giữ kín tất cả để mọi người đều bình yên.” Chuyện này thì lại chẳng ngăn cản nổi tôi vì tôi có thể làm chệch hướng mấy viên gạch đó. Khi họ thấy chúng không làm tôi tổn thương, họ biết rằng mình có thể cởi mở hơn và lấy thêm nhiều gạch đã tích tụ lại sau bức tường của họ. Đó là một phép thử xem tôi được tin tưởng đến đâu. Nếu tôi không gián đoạn, họ sẽ tiếp tục. 

Thế nên mới nói, nếu một thằng cha coi bạn như bãi đất trống để trút giận thì hắn quá sai rồi và bạn chắc chắn nên sút hắn ta đi hoặc nói hắn tự đi mà hành hạ bản thân mình cho nhanh. Nhưng, hầu hết các chàng trai (nhắc lại, ở đây đang nói chung về đàn ông dị tính) sẽ không nói cho mọi người về vấn đề của mình đâu, đặc biệt là người yêu hay người thân của cậu ấy.

A nature, universe, science, music, love lover

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bitnami